Ohayou..! › 2017年06月

2017年06月29日

Đừng sợ thất bại...

"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, cho ta ngày mới để yêu thương". Đúng vậy, bạn à, tạo hóa ban cho ta mỗi ngày mới không phải để ta cứ lấn sau vào nỗi đau và thất bại, mà đơn giản, để ta biết rằng mỗi ngày ta sống là một ngày ý nghĩa, là một ngày để ta nhận ra đâu là yêu thương của đời mình. Liệu ngần ấy đã đủ để mỗi chúng ta sống tích cực hơn chưa?

Hầu như mỗi người, ai cũng đã từng một lần nếm trải mùi vị của sự thất bại, thật sự không dễ thở chút nào. Dù cho là khía cạnh nào của của cuộc sống, thì thất bại cũng gây cho ta một nổi tự ti và thất vọng vô cùng lớn. Khi thất bại, ta thường tự mặc định cho bản thân là một người kém cỏi và là kẻ thua cuộc...

Vậy đã bao giờ bạn tự hỏi, khi một cơn mưa đổ xuống, bạn sẽ để ý gì vào cơn mưa đó?. Với tôi, mưa không quan trọng, điều quan trọng nằm ở phía sau cơn mưa. Bạn thấy đấy, dù cho cơn mưa có to đến cỡ nào, thậm chí cho có dông bão đi nữa, thì sau tất cả trời cũng sẽ ráo và ánh nẵng cũng sẽ lại rọi mọi ngóc ngách. Dù cho thiệt hại cái có lớn đến bao nhiêu đi nữa, người ta vẫn vươn lên để sống, thời gian sẽ hàn gắn tất cả.Bạn biết không, đôi lúc ta phải học cách chấp nhận nó, vì sao ư?. Vì thất bại là một phần của cuộc sống mỗi người rồi. Bạn không nhận ra một cuộc sống chỉ toàn niềm vui, tiếng cười thì vô vị lắm sao.



Cuộc đời mỗi người cũng vậy bạn à, có biết bao nỗi đau mà ta phải gánh chịu, và đôi lúc tưởng chừng như ta không thể nào gượng dậy nổi. Nhưng, ai bảo ngay từ bé, ba mẹ đã dạy mỗi chúng ta một bài học vấp ngã cơ bản.

Ba nói:" Bây giờ con ngã, ba có thể giúp con đứng dậy, nhưng sau này, khi con lớn lên, không có ba mẹ ở bên, ai sẽ giúp con đứng dậy đây?. Nên hãy tập đứng lên bằng chính đôi chân của mình đi con à, sau này con sẽ thấy việc ấy quan trọng như thế nào!". Và rồi, hôm nay, tôi đứng đây, chiêm nghiệm lại rồi nhắc nhở cho bạn. Vì sao lại là nhắc nhở? Vì tôi biết những điều tôi nói bạn, bất kể ai cũng quá rõ. Nhưng, trong khoảnh khắc đau buồn nào đó, ta dường như đánh mất đi mọi suy nghĩ tích cực, thiên thần trong ta ngủ quên đâu đó, để rồi ta gục ngã trên thất bại, một cách dễ dàng...

Sao bạn không thử tưởng tượng rằng, thất bại chính là một màu trong một mớ hỗn độn nhiều màu sắc của bức tranh cuộc đời đầy mảnh ghép của bạn. Điều quan trọng là bạn biết sử dụng màu thất bại để làm màu nền cho bức tranh, và từ màu nền đó sẽ làm bật lên được những tông màu chính của bức tranh cuộc đời bạn. Để rồi, khi về già, bạn đứng giữa ranh giới của hiện thực và thiên đường, bạn nhận ra bức tranh của mình rạng rỡ và đẹp biết bao.

Vậy nên, đừng vì một phút nhụt chí mà từ bỏ bạn nhé, vì khi bạn từ bỏ, nghĩa là bạn đã tự tay trao cho người khác cơ hội của bản thân. Cơ hội thì chỉ có một, và nó chỉ dành cho những người đủ bản lĩnh để có thể đương đầu và thực hiện nó. Hãy gạt đi chút nhút nhát và e dè của bản thân, để bản lĩnh trổi dậy và đánh bại tất cả. Vậy thì, ngay từ mai, khi thức dậy vào mỗi sớm ban mai, bạn hãy vươn mình thật cao và nói thật to:" Yes...I can do it!".

Sưu tầm..

  


Posted by RyoKiShi at 17:10Comments(0)Nhật kí

2017年06月21日

Yêu một người vô tâm, ngay từ khi bắt đầu đã là sai rồi...

Yêu một người vô tâm, là mỗi ngày nhìn điện thoại ta lại hoang mang chẳng biết bao giờ người ta nhắn tin hỏi thăm mình, rằng em đã ăn chưa, ngày hôm nay của em thế nào…

Chúng mình từng nghĩ, chỉ cần được ở bên người mình yêu thì dù có giông bão nào cũng có thể trải qua. Nhưng đó là giông bão ngoài kia, còn chỉ cần người ấy vô tâm, thờ ơ thì bao dũng khí cũng dần biến mất.

Yêu một người vô tâm, là mỗi ngày nhìn điện thoại, chẳng biết bao giờ người ta nhắn tin hỏi thăm mình, rằng em đã ăn chưa, ngày hôm nay của em thế nào… Người ấy còn có biết bao bận rộn, bao mối quan tâm ở ngoài kia mà chẳng phải dành cho ta.

Yêu một người vô tâm, là khi bị ốm cần lắm một người ở bên chăm sóc thì người ta cũng không có mặt, dù hỏi han vài ba câu thì thà không có còn hơn.

Yêu một người vô tâm, là mỗi ngày lễ nhìn người ta hớn hở đi chơi với người thương, còn mình thì chỉ biết ở nhà ngồi ngóng đợi, chẳng hiểu người ta đang làm gì.

Yêu một người vô tâm là từng ngày em phải chờ đợi, từng ngày sống trong nỗi cô đơn cào xé. Ảnh minh họa.

Đôi khi ta tự hỏi, tình yêu này là sai? Tình yêu này là chỉ một phía từ bản thân ta, còn người kia liệu có chút rung động nào dành cho ta không? À, thì ra không phải vô tâm đâu, chẳng có ai quá vô tâm với một người nào đó, chẳng qua là trong lòng họ không có ta.

Vậy thì cứ thà độc thân còn hơn là mỗi ngày lại thêm một ít mệt mỏi, thêm một ít buồn chán, thêm một ít tủi thân. Tình yêu này là sai, rung động này là sai, đến với nhau cũng là sai.

Yêu một người vô tâm, ngay từ khi bắt đầu đã là sai rồi. Ta đã từng tự lừa dối mình rằng người ta cũng có tình cảm, cũng yêu thương, cũng lắng lo, cũng nhớ nhớ nhung nhung ta. Hóa ra chỉ là tự ta đa tình…

Yêu một người vô tâm, thà đau một lần rồi thôi, nói lời chia tay rồi khóc ướt gối một lần còn hơn là đêm nào cũng lặng lẽ rơi nước mắt.

Cứ ngỡ rằng chỉ cần cố gắng thì có thể vượt qua tất cả, chỉ cần nỗ lực thì sẽ có ngày được đền đáp, chỉ cần có nhân duyên gặp gỡ thì ắt hẳn không thể chia lìa. Nhưng ta sai rồi. Vĩnh viễn sai rồi. Đánh đổi cho cuộc tình này bằng tất cả những bình yên ta có, để nhận lấy về là sự thờ ơ của một người.

Thì thôi, thà cứ độc thân như vậy, chôn giấu tình yêu này trong trái tim mình, dù còn yêu thì cứ giữ cho riêng mình, rồi sẽ có một ngày ta gặp một người, người ấy yêu ta hơn tất cả những người trước cộng lại, mang cho ta sự an yên trong tâm hồn, không phải lắng lo, không phải suy nghĩ.

Thà một mình bước đi còn hơn đi hai người mà không cùng một hướng. Người yêu thương ta thực sự sẽ yêu thương cả sự cố gắng, cả sự yếu đuôi sau lớp vỏ bọc kia, bởi khi ấy ta biết, ta sẽ được là chính ta, dù mạnh mẽ đến đâu cũng cần chở che, bảo vệ.

Yêu một người vô tâm, là ta sai rồi. Nên từ bỏ thôi…

Sưu tầm..  


Posted by RyoKiShi at 18:42Comments(0)Nhật kí